

Năm 2001, nhóm khảo cổ dẫn đầu bởi nhà khảo cổ học biển người Pháp Franck Goddio tình cờ phát hiện một số di tích khi tìm kiếm các tàu chiến của Napoleon từ năm 1798 bị đánh bại bởi Nelson trong cuộc chiến sông Nile.
Ông đã phát hiện vô số tảng đá khổng lồ nằm sâu dưới đáy biển tại khu vực vịnh Aboukir, cách 20 dặm về phía đông bắc Alexandria. Đây được xem là phát hiện quan trọng nhất của thế kỷ 21.
Các nhà khảo cổ học cho biết thành phố này từng là một hải cảng của hai nền văn hóa Heracleion (của người Hi Lạp cổ đại) và Thonis (của người Ai Cập cổ).

Nhóm ông cùng với Trung tâm khảo cổ học hàng hải Oxford dành 12 năm làm việc dưới đáy đại dương để ghép các tảng đá lại với nhau trước khi đưa lên mặt đất. Trong số đó có bức tượng khổng lồ nữ thần Ai Cập Isis, thần Hapi và một pharaoh Ai Cập chưa xác định. Ngoài ra còn có hàng trăm bức tượng nhỏ của các vị thần Ai Cập.
Tất cả đều được bảo quản trong điều kiện tốt vì được lớp bùn bao phủ. Ngoài ra, các nhà khảo cổ học còn tìm thấy hàng chục chiếc quách có chứa các cơ quan của động vật được ướp xác và 64 chiếc tàu cổ với 700 cái neo.
Đặc biệt, các nhà khảo cổ còn tìm thấy tấm bia khổng lồ được trang trí bằng chữ tượng hình, hé mở những bí mật về đời sống tôn giáo và chính trị của Ai Cập cổ đại.
Trong tương lai, các nhà khảo cổ hi vọng sẽ khám phá những bí mật lớn nhất từ thành phố cổ đại bị nhấn chìm dưới nước này.
Nguồn: tuoitre.vn
Xem thêm: Hai thanh gươm hai số phận làm nên cuộc đời truyền kỳ của Đinh Bộ Lĩnh
Vườn quốc gia Los Glaciares gia có diện tích 4.459km2, thuộc tỉnh Santa Cruz. Vườn quốc gia này được lập vào năm 1937, là vườn quốc gia lớn thứ hai ở Argentina.
Phong cảnh các miền quê Vương quốc Anh luôn có sức hấp dẫn đặc biệt đối với các du khách, đặc biệt là những ngôi làng thơ mộng với những nếp nhà xinh xắn mang lại cảm giác yên bình rất lạ.
Nếu kinh đô Thăng Long xưa từ trong cung phủ đã có một lối hát cửa quyền có nguồn gốc dân gian - Hát cửa đình phát tán thành một thành phần cổ truyền chuyên nghiệp là hát Ả đào vẫn thịnh đạt dưới thời vua Lê chúa Trịnh, thì kinh đô Phú Xuân sau này, hoặc là đã từ trong dinh phủ của các chúa Nguyễn ở Đàng Trong phát tán thành một lối gọi là Ca Huế (gồm cả ca và đàn). Vậy cũng có thể gọi Ca Huế là một lối hát Ả đào của người Huế, một lối chơi của các ông hoàng bà chúa xét trên quan điểm tiếp biến trong tiến trình của một lối hát truyền thống và tiến trình lịch sử từ Thăng Long đến Phú Xuân-Huế...