
Từng là con đường được các thương nhân đi qua, những thành phố bị bỏ hoang này ẩn mình dưới dãy núi Trung Á suốt nhiều thế kỷ.
Một nghiên cứu mới được công bố hôm 31-10 trên tạp chí Nature, đã tiết lộ hai khu định cư ở phía đông nam Uzbekistan từng nằm dọc theo một điểm giao thoa quan trọng của các tuyến đường tơ lụa.
Phát hiện đột phá này có thể thay đổi hiểu biết của chúng ta về Con đường Tơ lụa, một mạng lưới rộng lớn gồm các tuyến thương mại trải dài từ Trung Quốc đến Địa Trung Hải.
Trên các bản đồ thông thường, các tuyến thương mại trải dài trên lục địa Á - Âu được cho là tránh đi qua các dãy núi Trung Á. Nhưng nghiên cứu mới này cho thấy mạng lưới Con đường Tơ lụa rộng lớn hơn nhiều so với dự đoán trước đó.
Sử dụng công nghệ lập bản đồ máy bay không người lái hiện đại được gọi là LiDAR - thiết bị phát hiện và đo khoảng cách bằng ánh sáng, nhóm nhà khảo cổ học đã phát hiện hai thành phố Tashbulak và Tugunbulak từng là các trung tâm đô thị nhộn nhịp bất chấp sự cô lập và độ cao của chúng.
Dẫn dắt nhóm nghiên cứu là Michael Frachetti, giáo sư nhân chủng học tại Đại học Washington ở St. Louis, cùng với Farhod Maksudov, giám đốc Trung tâm Khảo cổ học quốc gia của Uzbekistan.

Nhóm của Frachetti bắt đầu công việc khảo cổ tại Tashbulak vào năm 2011, và nghiên cứu tại Tugunbulak bắt đầu từ năm 2018. Tuy nhiên, dự án đã phải tạm dừng do hạn chế đi lại trong thời kỳ đại dịch.
Qua thời gian, các tiến bộ công nghệ đã cách mạng hóa việc khám phá và lập bản đồ các trung tâm đô thị trong những vùng khó tiếp cận do các trở ngại như thảm thực vật dày đặc.
Nhờ vào hệ thống cảm biến từ xa dựa trên máy bay không người lái mới này, nhóm nghiên cứu đã thu được hình ảnh tiết lộ hai khu đô thị lớn với các tháp canh, pháo đài, công trình phức hợp và quảng trường.
Frachetti và nhóm của ông không ngờ công nghệ này lại tiết lộ nhiều chi tiết đến vậy. "Chúng tôi khá ngạc nhiên khi các hình ảnh được ghép lại, vì độ phân giải cao tiết lộ rất nhiều về cấu trúc của các thành phố một cách rõ nét", Frachetti nói với NBC News.
Mặc dù nhiều trung tâm đô thị lớn đã được phát hiện ở Trung Á, phần lớn các thành phố được ghi chép trong khảo cổ học đều nằm ở các vùng đất thấp ven sông.
Tugunbulak và Tashbulak cách nhau khoảng 5km và nằm ở độ cao khoảng 2.100m so với mực nước biển. Những trung tâm đô thị lớn ở độ cao trên 1.800m là cực kỳ hiếm, Frachetti đã đề cập trong bài báo nghiên cứu của mình.
Tim Williams, giáo sư khảo cổ học về Con đường Tơ lụa tại Đại học College London ở Anh, nhấn mạnh tầm quan trọng của những phát hiện này, cho thấy một cảnh quan đô thị vùng núi phức tạp hơn nhiều so với tưởng tượng trước đây.
"Đây là một nghiên cứu đột phá, cho thấy cách liên kết các phương pháp khảo sát hiện đại không xâm lấn, đặc biệt là khảo sát bằng máy bay không người lái, có thể cải thiện đáng kể hiểu biết của chúng ta về các cảnh quan cổ đại và sự thích ứng của con người", ông cho biết trong một email.
Frachetti hình dung các thành phố này là nơi cư ngụ của các cộng đồng đa dạng như thợ thủ công, thương nhân, người chăn nuôi, tầng lớp chính trị và binh lính. "Đây là những khu định cư lớn với các chợ có lẽ rất nhộn nhịp, như hầu hết các khu đô thị thời đó", ông nói.
Theo dữ liệu từ phương pháp xác định niên đại bằng cacbon phóng xạ, cả hai thành phố đều suy tàn nhanh chóng vào nửa đầu thế kỷ 11, "một thời kỳ phân chia chính trị giữa các thế lực thống trị", Frachetti nói.
Nghiên cứu cho thấy hai thành phố này sản xuất sắt hoặc thép để bán, cũng như cung cấp nhiên liệu cho các lữ khách trên Con đường Tơ lụa, và khu vực này được bao quanh bởi các rừng cây bách dày đặc.
Rất có thể người dân ở đó đã khai thác quá mức tài nguyên rừng gần đó đến mức không còn bền vững về mặt kinh tế, dẫn đến bị bỏ hoang.
"Chúng tôi nghĩ rằng có nhiều nguyên nhân khiến các khu định cư này suy tàn, và hy vọng các cuộc khai quật khảo cổ đang tiếp tục sẽ đưa ra câu trả lời rõ ràng hơn trong những năm tới", Frachetti nói.
BÌNH MINH
Xem thêm: Cây trôi di sản 800 tuổi: Biểu tượng gắn kết cộng đồng
Vượt qua “thời gian chiêm bao” mà tư duy con người còn chìm trong không gian hoang dã với hiện tượng thờ các lực lượng "hồn nhiên" như cây cỏ, đất đá, một khúc của ngã ba sông,... để rồi con người tiến lên xây dựng một tổ chức mang tính xã hội. Trên đường đi đó dần dần con người định hình nhân dạng cho các thần linh mà trong đó một vị thần linh cơ bản đầu tiên là nữ thần. Có thể tin được điều đó, bởi trong buổi hồng hoang, sự phân công lao động sớm nhất là phân công lao động nam - nữ. Nam thì săn bắn/bắt, công việc này bấp bênh, hôm được hôm không, thiếu tính chất thường xuyên để đảm bảo cuộc sống. Còn nữ giới với hái lượm rau củ trong rừng, đó là lương thực cơ bản để nuôi sống gia đình. Mặc nhiên vai trò của nữ trở nên cực kỳ quan trọng, do đó đã dẫn đến một hiện tượng khi nhân dạng hóa thần linh thì vị thần đó tất yếu mang dạng nữ. Khởi đầu, người Việt trông cậy vào của cải được thu lượm từ rừng nên người ta tôn trọng thần rừng, hội các điều kiện lại thì vị thần nhân dạng đầu tiên có thể nghĩ được là bà chúa rừng với nhiều chức năng khác nhau - Trước hết là thần của cải - Trong quá trình tồn tại, người ta hội dần vào bà nhiều chức năng, đầu tiên là bà “mẹ Thiêng liêng" với quyền năng vô bờ bến; một bà “mẹ Thế gian”, bởi người ta coi từ bà mà muôn loài nảy sinh và phát triển. Đồng thời bà là một thần linh đứng đầu bách thần nên bà còn mang tư cách là một đấng “vô cùng” - người Việt đã dần hội tất cả những gì linh thiêng liên quan vào chính bà Đông Cuông - một bà mẹ vũ trụ khởi nguyên của người Việt.
Đảo Cồn Cỏ được mệnh danh là thiên đường hoang sơ của Quảng Trị. Nơi đây sở hữu vẻ đẹp thanh bình, thơ mộng, thu hút rất nhiều du khách đổ về.
Năm 1994, trong khung cảnh đổi mới đất nước, lễ hội Phủ Dầy sau nhiều năm bị gián đoạn, được thể nghiệm hồi phục. Đến nay, sau 10 năm, chúng ta đã có đủ điều kiện cần thiết để nhìn nhận lại những gì đã và đang làm, nhằm phát huy mặt tích cực, hạn chế mặt tiêu cực, để lễ hội và di tích Phủ Dầy xứng đáng là một trong những di tích và lễ hội lớn nhất và tiêu biểu nhất của đời sống tín ngưỡng - văn hóa của nhân dân ta.