
Cây nằm trong khuôn viên Nhà văn hóa cộng đồng thôn Vĩnh Thắng (xã Hương Vĩnh) có chiều cao hơn 27m, chu vi thân 8,2m, tán rộng 40m. Do đã trải qua nhiều thế kỷ nên cây trôi có hệ rễ to khỏe và tán lá rộng lớn che hết cả khuôn viên nhà văn hóa thôn.
Theo ông Lê Khắc Long - Trưởng thôn Vĩnh Thắng, cây trôi này gắn bó với người dân ở đây từ bao đời nay. Dưới tán cây trôi thường là nơi nghỉ ngơi của dân làng sau những giờ phút làm việc đồng áng mệt mỏi. Về mùa Hè, đây là địa điểm hóng mát cho nhiều người già và trẻ nhỏ trong thôn.
Ông Trần Văn Thị, Chủ tịch UBND xã Hương Vĩnh cho biết, cây trôi ở thôn Vĩnh Thắng có tuổi đời khoảng 800 năm, là loài cây thuộc họ của cây quéo, muỗm, xoài. Người dân Hương Vĩnh tự hào có cây trôi cổ thụ là biểu tượng gắn liền với đời sống sinh hoạt và văn hóa của xã và luôn nêu cao trách nhiệm bảo vệ, giữ gìn.





Tháng 9 vừa qua, Hội Bảo vệ Thiên nhiên và Môi trường Việt Nam đã ra quyết định công nhận cây trôi ở thôn Vĩnh Thắng là Cây di sản Việt Nam. Việc công nhận cây di sản giúp bảo vệ đa dạng sinh học, sự phong phú của hệ thực vật và quảng bá lịch sử văn hóa địa phương.
Ông Trần Quốc Bảo, Phó Chủ tịch UBND huyện Hương Khê cho biết: “Thời gian qua, huyện tập trung nhiều giải pháp gìn giữ, phát huy giá trị của cây trôi. Thời gian tới, chúng tôi xác định cây trôi là điểm đến du lịch, biểu tượng để phát triển các hoạt động du lịch cộng đồng. Vì thế, khi xây dựng tour tuyến du lịch, sẽ có điểm dừng chân tại cây trôi”.
Nguồn: giaoducthoidai.vn
Xem thêm: Nghề bảo tiêu trong lịch sử Trung Hoa có giống như trên phim?
Hiện tại quốc gia này chỉ có 32 người và 3 chú chó sinh sống.
Trên địa bàn tỉnh Phú Thọ hiện nay còn bảo lưu một số truyền thuyết về hát Xoan: Ở làng Phù Đức xã Kim Đức thành phố Việt Trì còn kể lại rằng: " Từ thuở Vua Hùng dựng nước, một hôm vào buổi trưa ngày 13 tháng chạp, ba anh em vua Hùng đi tìm đất mở mang kinh đô có đi qua thôn Phù Đức và An Thái dừng chân nghỉ trưa tại một khu rừng gần thôn. Trong khi ngồi nghỉ, ba anh em Vua Hùng nhìn ra bãi cỏ trước mặt, thấy có một đám trẻ chăn trâu vừa chơi các trò chơi như đánh vật, kéo co lại vừa hát những khúc ca nghe rất hay. Thấy vậy, người anh cả nhà họ Hùng liền bảo hai em dạy các trẻ mục đồng hát một số điệu mà họ mang theo. Về sau, để tưởng nhớ công lao của ba anh em vua Hùng, hàng năm cứ đến ngày 13 tháng chạp âm lịch, dân làng lại làm bánh nẳng để cúng vào buổi trưa và cúng thịt bò vào buổi chiều để thờ anh Cả vua Hùng được nhân dân suy tôn là đức Thánh Cả. Đến ngày mùng 2 và mùng 3 tháng giêng âm lịch, dân làng Phù Đức mở hội cầu để cầu Đức Thánh Cả phù hộ cho "Dân khang, vật thịnh, mưa thuận, gió hoà, mùa màng tươi tốt". Trong hội cầu, họ diễn lại cảnh hát xướng để nhớ lại sự tích các vua Hùng dạy dân múa hát và chơi các trò chơi dân gian. Do vậy, hội cầu đã trở thành lệ làng hàng năm và bao giờ cũng có trò hát xướng mở đầu...".
Đọc lịch sử thời đại Tây Sơn chúng ta thấy có ba mối tình khá nổi bật. Cuộc hôn nhân được nhiều người chú ý nhất và cũng nhiều người khai thác nhất là Nguyễn Huệ-Lê Ngọc Hân. Mối tình trai tài gái sắc này đã trở thành một đề tài để ca tụng và thêu dệt theo mẫu anh hùng sánh với thuyền quyên, mặc dầu sự kết hợp của hai người có thể bao gồm nhiều ẩn ý chính trị hay đổi chác. Mối tình thứ hai thơ mộng hơn. Đó là mối tình của một tiểu thư khuê các với một văn nhân mang chí lớn: Phạm Thái và Trương Quỳnh Như, được biết đến vì đã xuất hiện trong một tiểu thuyết thời tiền chiến, Tiêu Sơn tráng sĩ của Khái Hưng. Vì bị ép duyên, Trương Quỳnh Như đã tự tử chết khi tuổi còn rất trẻ. Mối tình Phạm Thái-Quỳnh Như được Sở Cuồng Lê Dư thuật lại tương đối kỹ lưỡng trong Phổ Chiêu thiền sư thi văn tập (Hà Nội: Nam ký, 1932, tr. 1-5).