Ấn Độ còn sở hữu tỉnh đông dân nhất thế giới,với tổng dân số hơn 200 triệu người. Dân số của tỉnh này thậm chí cao hơn cả tổng dân số tỉnh Quảng Đông và Giang Tô của Trung Quốc cộng lại. Thậm chí nếu so sánh với Việt Nam (100,3 triệu người), tỉnh này còn đông gấp đôi.
Tỉnh đông dân nhất thế giới này là Uttar Pradesh ở Ấn Độ. Trên thực tế, Ấn Độ sử dụng các “bang” tương đương với đơn vị hành chính cấp tỉnh.
Uttar Pradesh ở Ấn Độ nằm ở phía bắc Ấn Độ, không chỉ là bang đông dân nhất Ấn Độ mà còn là khu vực hành chính cấp tỉnh đông dân nhất thế giới.
Theo thống kê, tổng dân số của Uttar Pradesh năm 2018 đã lên tới 227,92 triệu người, trong khi tổng dân số của các tỉnh Quảng Đông và Giang Tô ở Trung Quốc năm 2020 chỉ là 195,91 triệu người. Nói cách khác, riêng Uttar Pradesh ở Ấn Độ đã đông dân hơn tổng số dân hai tỉnh đông dân nhất Trung Quốc. Nếu sự so sánh đó chưa làm bạn ngạc nhiên, hãy đưa tỉnh Uttar Pradesh so sánh với các quốc gia trên thế giới.

Hiện nay trên thế giới có 197 quốc gia có chủ quyền. Chỉ goại trừ Trung Quốc và Ấn Độ, có 11 quốc gia có dân số trên 100 triệu người và chỉ có 4 quốc gia có dân số trên 200 triệu người. Chỉ riêng tỉnh Uttar Pradesh đã vượt qua 98% số quốc gia trên thế giới, sánh ngang dân số của Brazil.

Điều đáng nói Tổng diện tích của Uttar Pradesh chỉ đứng thứ tư cả nước Ấn độ với 240.928 km2, trong khi tổng diện tích của tỉnh Quảng Đông - Trung Quốc là 179.800 km2 và tổng diện tích của Giang Tô -Trung Quốc là 107.200 km2. Hai tỉnh này của Trung Quốc có tổng diện tích 287.000 km2, rộng hơn Uttar Pradesh 46.000 km2 nhưng vẫn thua về dân số. Từ góc độ này có thể thấy mật độ dân số của tỉnh đông dân nhất thế giới khủng khiếp thế nào!

Tuy nhiên, mặc dù Uttar Pradesh có dân số đông nhưng sự phát triển kinh tế của bang này vẫn chưa phát triển, ngành công nghiệp quan trọng nhất của tỉnh là nông nghiệp với 72,2% dân số trong tỉnh làm nông nghiệp. Tuy nhiên, ở Uttar Pradesh có rất nhiều địa điểm du lịch nổi tiếng như Taj Mahal, sông Hằng, Công viên Mặt Trăng, v.v. Đây đều là những địa điểm du lịch nổi tiếng thế giới, thu hút một lượng lớn khách du lịch hàng năm và tăng thêm nhiều thu nhập cho địa phương.
Theo Văn hoá và Phát triển
Xem thêm: Gốm sứ Ai Cập được tìm thấy tại Hoàng thành Thăng Long nói nên điều gì?
Kéo co - một trong những trò chơi dân gian truyền thống có ở nhiều nước trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương - được sinh ra và nuôi dưỡng bởi cộng đồng, là sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng, tập quán của cộng đồng từ lâu đời. Năm 2013, Tổng cục Di sản Văn hóa Hàn Quốc đã có lời mời Việt Nam và một số nước khác cùng tham dự xây dựng Hồ sơ di sản đa quốc gia “Nghi lễ và trò chơi kéo co”.
Hoàng Việt nhất thống dư địa chí của Lê Quang Định là sách thông chí đầu tiên thời nhà Nguyễn, nhưng nội dung sách này chủ yếu ghi chép lộ trình cũng như sách Toản tu Thiên Nam tứ chí lộ đồ thư của Đỗ Công Đạo, điểm khác là Địa dư chí không có bản đồ đính kèm như Lộ đồ thư, tuy nhiên phong phú hơn vì ngoài đường thiên lý chạy suốt từ Bắc đến Nam tận cùng của đất nước trong phần gọi là Dịch lộ, còn có những đường lưu hành trong mỗi dinh trấn (liên huyện, liên xã) trong phần gọi là Thực lục.
Nếu như Đồ Sơn, Cát Bà, Vịnh Lan Hạ từ lâu đã trở thành những địa chỉ nổi tiếng trên bản đồ du lịch Việt Nam, thân thuộc với khách du lịch trong nước và quốc tế, thì Bạch Long Vĩ, đến nay, vẫn là một hòn đảo hoang sơ với rất nhiều những điều thú vị chưa được khám phá. Với vị trí địa lý quan trọng, là “phên dậu tiền tiêu” biên giới trên vùng biển vịnh Bắc Bộ của quốc gia, Bạch Long Vĩ không đơn thuần là một điểm tham quan du lịch. Bạch Long Vĩ không phải là nơi dễ đến, không phải cứ khoác ba lô lên đường là được tham quan một điểm đến mới lạ. Hành trình từ đất liền ra đảo với 6 -7 giờ lênh đênh trên biển, đối mặt với những cơn say sóng dữ dội, đối mặt với những khắc nghiệt từ thời tiết, từ thiên nhiên vẫn luôn là thử thách mà không phải ai cũng dũng cảm đối mặt. Nên ngay cả với những người con đất Cảng, Bạch Long Vĩ vẫn ẩn chứa những điều bí ẩn và kỳ diệu, thôi thúc sự khám phá, chinh phục của những người yêu thiên nhiên, yêu Tổ quốc và đau đáu với mảnh đất tiền tiêu của Tổ quốc mình.