Theo Heritage Daily, tại một công trường thuộc khuôn khổ dự án Đường cao tốc liên bang 105 ở bang Hidalgo - Mexico, các công nhân đã hết sức bất ngờ khi phát hiện ra cả một kim tự tháp khổng lồ thời tiền Tây Ban Nha.
Công trình đường cao tốc nhanh chóng bị đình chỉ tại khu vực này để các nhà khảo cổ từ Viện Nhân chủng học và Lịch sử Quốc gia Mexico (INAH) tiến hành khai quật cứu hộ.

Theo thông cáo báo chí của INAH, kim tự tháp trên - được gọi là “Cấu trúc 1” - thuộc về một khu định cư được tạm gọi là “San Miguel” vì gần với thị trấn San Miguel Metzquititlán.
Cả khu định cư cổ đại này bao gồm 5 khu vực riêng biệt với ít nhất 10 gò đất, có niên đại từ thời kỳ Epiclassic (năm 650-950 sau Công nguyên) đến thời kỳ Hậu cổ điển muộn (năm 1350-1519 sau Công nguyên).
Đó là giai đoạn mà người Mexico gọi chung là "thời tiền Tây Ban Nha", tức trước khi quân Tây Ban Nha xâm chiếm khu vực vào thế kỷ XVI, đánh dấu bởi sự kiện thủ đô Aztec thất thủ vào năm 1521.
Các cuộc khai quật khu vực có kim tự tháp cũng giúp phát hiện 155 hiện vật, bao gồm đồ gốm, vỏ sò, đồ tạo tác bằng đá và các vật liệu như vôi, than và gỗ cháy đen.
Sau khi nghiên cứu toàn diện Cấu trúc 1, phần đế của kim tự tháp đã được gia cố bằng bức tường xây dài 43 m dọc theo mặt cắt khảo cổ.
Sau đó, cả cấu trúc được chôn lấp lại để bảo tồn ngay dưới lòng đất và tạo điều kiện để công trình đường cao tốc có thể hoàn thiện.
Các nhà khảo cổ học cho rằng Cấu trúc 1 và cả khu định cư có thể liên quan đến lãnh chúa Metzca định cư ở vùng Sierra Alta của bang Hidalgo.
“Dữ liệu mới này sẽ góp phần vào hiểu biết về cuộc sống cổ xưa ở vùng Sierra Alta của Hidalgo, cụ thể là ở khu vực Barranca de Metztitlán, nơi mà theo sử học, những khu định cư đầu tiên có thể tồn tại từ 14.000 năm trước" - INAH cho biết.
Nguồn: nld.com.vn
Xem thêm: Khám phá Nóc nhà Nam Bộ
Những doi đất ở vùng hạ lưu sông Gianh (Quảng Bình), tức Linh Giang, chỉ giới tự nhiên phân chia Đàng Trong - Đàng Ngoài trong quá khứ, giờ đang ôm ấp hàng vạn mảnh đời. Trên sông Gianh có nhiều cồn, dài nhất khoảng 3,8 km, rộng nhất khoảng 0,8 km. Giữa bốn bề sóng nước, cư dân vẫn kiên cường bám trụ hết đời này sang đời khác và không thôi ấp ủ những giấc mơ.
Nếu kinh đô Thăng Long xưa từ trong cung phủ đã có một lối hát cửa quyền có nguồn gốc dân gian - Hát cửa đình phát tán thành một thành phần cổ truyền chuyên nghiệp là hát Ả đào vẫn thịnh đạt dưới thời vua Lê chúa Trịnh, thì kinh đô Phú Xuân sau này, hoặc là đã từ trong dinh phủ của các chúa Nguyễn ở Đàng Trong phát tán thành một lối gọi là Ca Huế (gồm cả ca và đàn). Vậy cũng có thể gọi Ca Huế là một lối hát Ả đào của người Huế, một lối chơi của các ông hoàng bà chúa xét trên quan điểm tiếp biến trong tiến trình của một lối hát truyền thống và tiến trình lịch sử từ Thăng Long đến Phú Xuân-Huế...
Đọc lịch sử thời đại Tây Sơn chúng ta thấy có ba mối tình khá nổi bật. Cuộc hôn nhân được nhiều người chú ý nhất và cũng nhiều người khai thác nhất là Nguyễn Huệ-Lê Ngọc Hân. Mối tình trai tài gái sắc này đã trở thành một đề tài để ca tụng và thêu dệt theo mẫu anh hùng sánh với thuyền quyên, mặc dầu sự kết hợp của hai người có thể bao gồm nhiều ẩn ý chính trị hay đổi chác. Mối tình thứ hai thơ mộng hơn. Đó là mối tình của một tiểu thư khuê các với một văn nhân mang chí lớn: Phạm Thái và Trương Quỳnh Như, được biết đến vì đã xuất hiện trong một tiểu thuyết thời tiền chiến, Tiêu Sơn tráng sĩ của Khái Hưng. Vì bị ép duyên, Trương Quỳnh Như đã tự tử chết khi tuổi còn rất trẻ. Mối tình Phạm Thái-Quỳnh Như được Sở Cuồng Lê Dư thuật lại tương đối kỹ lưỡng trong Phổ Chiêu thiền sư thi văn tập (Hà Nội: Nam ký, 1932, tr. 1-5).