Tây Ban Nha có gần 2.000 km biên giới đất liền với Bồ Đào Nha và Pháp, nhưng nước này còn có một đường biên giới khác nhỏ hơn nhiều, một dải đất dài 85 mét nối liền một hòn đảo đá có diện tích khoảng 19.000 mét vuông với bờ biển Maroc.
Peñón de Vélez de la Gomera là lãnh thổ của Tây Ban Nha kể từ năm 1564 khi nó bị Đô đốc Pedro de Estopiñán chinh phục, hiện tại, ở đây vẫn có quân đội đóng quân để thực thi sự cai trị của Tây Ban Nha.

Peñón de Vélez de la Gomera là một hòn đảo nhỏ bé, nằm trên bờ biển Địa Trung Hải, cách bờ biển Maroc khoảng 120 km và cách Ceuta của Tây Ban Nha khoảng 110 km. Hòn đảo này là một lãnh thổ của Tây Ban Nha. Do vị trí chiến lược và tranh chấp chủ quyền, Peñón de Vélez de la Gomera trở thành một điểm nóng tiềm ẩn trong khu vực.
Peñón de Vélez de la Gomera là một trong những nơi được gọi là "nơi có chủ quyền" mà Tây Ban Nha có ở Bắc Phi, cùng với Ceuta, Melilla, Peñón de Alhucemas, Quần đảo Chafarinas và Isla de Perejil.
Điều thú vị là hòn đảo đá cằn cỗi này từng là một hòn đảo biệt lập cho đến năm 1934 khi một trận động đất tạo ra một eo đất nhỏ và biến hòn đảo thành một bán đảo. Biên giới đất liền này được chính thức công nhận là nhỏ nhất trên thế giới.

Peñón de Vélez de la Gomera được người Bồ Đào Nha chiếm đóng vào năm 1508. Năm 1564, hòn đảo được nhượng lại cho Tây Ban Nha theo Hiệp ước Lisbon. Từ đó, Peñón de Vélez de la Gomera trở thành một phần lãnh thổ của Tây Ban Nha.
Peñón de Vélez de la Gomera hiện chỉ có quân đội Tây Ban Nha chịu trách nhiệm giám sát và phòng thủ sinh sống. Những người lính được luân chuyển hàng tháng và sống trong cơ sở vật chất khiêm tốn, không có nước và điện. Họ chỉ dựa vào các tàu Hải quân Tây Ban Nha cung cấp vật tư thường xuyên.
Một sự thật thú vị khác là Peñón de Vélez de la Gomera là lãnh thổ cuối cùng của Tây Ban Nha hứng chịu sự xâm lược của các đặc vụ của một thế lực nước ngoài. Vào năm 2012, một nhóm bảy người thuộc một tổ chức được gọi là Ủy ban Điều phối Giải phóng Ceuta và Melilla đã lẻn lên hòn đảo đá và thay quốc kỳ Tây Ban Nha. Cuộc xâm lược chỉ kéo dài vài phút khi quân đội Tây Ban Nha nhanh chóng hạ cờ nước ngoài và bắt giữ những kẻ phạm tội.

Peñón de Vélez de la Gomera hiện là một căn cứ quân sự của Tây Ban Nha. Hòn đảo có một đơn vị đồn trú với khoảng 50 binh sĩ. Maroc thường xuyên phản đối sự hiện diện của quân đội Tây Ban Nha trên hòn đảo và kêu gọi Tây Ban Nha trả lại hòn đảo cho Maroc.
Tham khảo: Odditycentral
Nguồn: genk.vn
Xem thêm: Trải nghiệm du lịch đường sắt hấp dẫn nhất ở 5 thành phố châu Âu
Kéo co - một trong những trò chơi dân gian truyền thống có ở nhiều nước trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương - được sinh ra và nuôi dưỡng bởi cộng đồng, là sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng, tập quán của cộng đồng từ lâu đời. Năm 2013, Tổng cục Di sản Văn hóa Hàn Quốc đã có lời mời Việt Nam và một số nước khác cùng tham dự xây dựng Hồ sơ di sản đa quốc gia “Nghi lễ và trò chơi kéo co”.
Họ Phí ở Việt Nam - một dòng họ hiếm, có số lượng khiêm tốn so với một số dòng họ khác, nhưng có những đóng góp quan trọng cho đất nước trong nhiều thế kỷ qua. Họ Phí ngày nay có mặt ở khắp nơi trong nước cũng như nhiều nơi ở nước ngoài. Tuy nhiên, họ Phí chỉ tập trung nhiều ở các tỉnh phía Bắc như Quảng Ninh, Hải Dương, Hải Phòng, Thái Bình, Nam Định, Hà Nội, Hà Tây, Phú Thọ, Thanh Hóa và các tỉnh thành khác: Đắc Lắc, Thành phố Hồ Chí Minh, Cần Thơ, An Giang... Họ Phí ở Việt Nam có từ khi nào? Ở đâu? Quá trình phân tán thế nào? Ai là ông tổ của họ?... Để có câu giải đáp thỏa đáng, đây thực sự là vấn đề khó khăn. Các công trình nghiên cứu về dòng họ này chưa từng có, mặc dù trong chính sử của các triều đại phong kiến Việt Nam có đề cập đến một số danh nhân họ Phí - chúng tôi sẽ đề cập trong phần sau. Hiện nay, có một số ý kiến rất khác nhau về nguồn gốc họ này, ngay cả trong nội tộc họ Phí. Chúng tôi điểm qua vài nét như sau.
Giáo dục gia đình là cần thiết, rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách của con cái, "dạy con nên người". Nhưng vẫn chưa đủ điều kiện, nếu không có sự giáo dục của tập thể. Tập thể ở đây là khối cộng đồng xã hội, là làng xã nơi mình sinh sống, là quê hương đất nước, nói rộng ra là cả sự giao lưu quốc tế vì con người hiện nay đã tiếp thu nền văn hóa rất rộng lớn, phần nào chịu tác động của sự giáo dục chung đó.