
Ngay từ ánh nhìn đầu tiên thì có lẽ nhiều khách du lịch đã hiểu vì sao mà vườn quốc gia Gunnung Mulu được công nhận là một di sản thế giới nổi tiếng ở Malaysia. Với diện tích khoảng 52.864 ha, công viên này tập trung hơn 17 khu thực vật bao gồm 3500 loài khác nhau. Bên cạnh đó còn có hệ thống núi đá vôi nhiệt đới ấn tượng được nhiều nhà nghiên cứu tìm đến thường xuyên, đặc biệt là đỉnh núi cao 2377 mét bằng đá sa thạch.
Năm được UNESCO công nhận: 2000

Công viên Kinabalu ở Malaysia có diện tích hơn 754 km², bao gồm núi Kinabalu, núi Tambayukon và khu vực dưới chân đồi. Nơi đây tự hào là nhà của hơn một nửa các loài chim, động vật có vú, loài lưỡng cư và bò sát sống trên đảo Borneo. Vì thế công viên đã được chỉ định là Trung tâm thực vật đa dạng ở khu vực Đông Nam Á, tiêu biểu như hệ thực vật từ dãy Himalaya, Trung Quốc, Úc, Malaysia cũng như nhiều hệ thực vật nhiệt đới khác. Và khi dừng chân tham quan tại nơi đây trong chuyến du lịch Malaysia thì du khách còn khám phá thêm nhiều hệ sinh thái khác nhau, từ vùng đất thấp nhiệt đới cho đến vùng rừng núi nhiệt đới.
Năm được UNESCO công nhận: 2000

Thị trấn Malacca ở Malaysia
Đây là một thành phố lịch sử đã phát triển từ hơn 500 năm trước và là nơi giao thương giữa bán đảo Malay với đảo Sumatra ở Indonesia. Thêm vào đó, Malacca cũng là tuyến đường biển quan trọng để cho những tàu biển từ Ấn Độ Dương, Thái Bình Dương lưu thông được dễ dàng hơn. Kết quả đã tạo nên sự ảnh hưởng nhiều nền văn hoá vào cuộc sống của người dân tại thị trấn này. Vì thế nên Malacca cùng với George Town được công nhận là di sản thiên nhiên nổi tiếng ở Malaysia nhờ vào nền văn hoá đa dạng, gồm Ấn Độ, Malay, Trung Quốc, Hồi giáo và các nước Châu Âu (Anh, Hà Lan, Bồ Đào Nha,…). Rất nhiều du khách khi muốn tìm một nơi yên tĩnh để thư giãn trong chuyến du lịch Malaysia thì đều chọn dừng chân ở thị trấn Malacca cổ xưa.
Năm được UNESCO công nhận: 2008

Khu vực khảo cổ ở thung lũng Lenggong chính là nơi mà những nhà nghiên cứu đã tìm thấy được những di tích của loài vượn người cách đây 1800 năm với nền văn hoá đồ đá cũ, văn hoá đồ đá mới và văn hoá đồ đồng. Ngoài ra thì du khách nên vào tham quan phòng sưu tập ở thung lũng Lenggong để quan sát bộ xương người lâu đời nhất được tìm thấy ở Malaysia. Theo như nghiên cứu thì các nhà khảo cổ học đã xác định bộ xương đó là của Australomelanesoid – một loài vượn người từng sống khu vực phía Tây quần đảo Indonesia và Đông Nam lục địa Châu Á.
Năm được UNESCO công nhận: 2012
Nguồn: dattour.vn
Xem thêm: Cây thị 'cứu' vua Lê Lợi được công nhận cây di sản
Kéo co - một trong những trò chơi dân gian truyền thống có ở nhiều nước trong khu vực Châu Á Thái Bình Dương - được sinh ra và nuôi dưỡng bởi cộng đồng, là sinh hoạt văn hóa, tín ngưỡng, tập quán của cộng đồng từ lâu đời. Năm 2013, Tổng cục Di sản Văn hóa Hàn Quốc đã có lời mời Việt Nam và một số nước khác cùng tham dự xây dựng Hồ sơ di sản đa quốc gia “Nghi lễ và trò chơi kéo co”.
Tế Giao là cuộc lễ tế trời đất, có nguồn gốc từ văn hóa Trung Hoa cổ đại rồi lan truyền sang một số nước trong khu vực. “Giao” là vùng đất bên ngoài kinh thành, người xưa cử hành lễ tế trời ở Nam Giao vào ngày đông chỉ và tế đất ở Bắc Giao vào ngày hạ chí. (Lý Hồng Phúc (biên tập), Khang Hy tự điển, Hán ngữ đại từ diễn xuất bản xã, Thượng Hải, 2005, tr. 1257). Tế Giao được thực hành theo quan niệm và nghi thức Khổng giáo, trong đó, vua được xem là “thiên tử”, đại diện dân để cúng tế trời đất và cầu xin được ban cho phong điều vũ thuận, quốc thái dân an. Ở Việt Nam, Tế Giao được tiếp thu và thực hành lần đầu tiên dưới thời Lý (1010-1225). Chỉ riêng thời Trần không cử hành lễ Tế Giao, các triều đại quân chủ Việt Nam còn lại đều coi đây là đại lễ và cử hành nghi lễ một cách trọng thế. Cách thức Tế Giao thay đổi ít nhiều theo từng triều đại, khi thì phân tế, khi thì hợp tế cả trời và đất ở Nam Giao. Cuộc lễ phản ánh một cách đầy đủ những quan niệm, tư tưởng, các giá trị văn hóa nghệ thuật đặc trưng của cung đình Việt Nam trong lịch sử.
Thái giám hay hoạn quan là những nam nhân bị khiếm khuyết bộ phận sinh dục (do bẩm sinh hay bị cắt bỏ) được tuyển vào cung để hầu hạ vua chúa, hậu phi và làm những việc tạp dịch hàng ngày. Dù bị xem là hạng nô bộc nhưng lịch sử cho thấy, việc tin dùng hoạn quan và đam mê tửu sắc chính là nguyên nhân làm suy yếu hay sụp đổ nhiều triều đại.