Malbork là lâu đài cổ nằm ở khu vực phía Đông của tỉnh Pomeranian. Đây là toà lâu đài được xây dựng từ những năm 1274 thuộc thế kỷ 12-13. Lâu đài này do dòng họ Teutonic hiệp sĩ xây dựng nên. Cho tới tận ngày nay tòa lâu đài này luôn là một trong những nét đẹp nổi bật giúp cho nền du lịch Ba Lan ngày càng trở nên thu hút và hấp dẫn du khách quốc tế hơn. Bởi Malbork được ca ngợi là tòa lâu đài đẹp nhất, lớn nhất thế giới. Do đó, rất nhiều người khi tới đây du lịch đều cảm thấy rất tò mò và muốn tìm hiểu xem tòa lâu đài Malbork Ba Lan này có gì đặc sắc?
Malbork là tòa lâu đài cổ kính nổi tiếng nhất tại Ba Lan
Dưới thời Trung cổ, tòa lâu đài Malbork chính là một pháo đài bất diệt vững chắc và hiên ngang của đất nước Ba Lan xinh đẹp. Nó được xây dựng bằng loại chất liệu gạch thời xưa nên vô cùng chắc chắn và kiên cố. Đặc biệt kiến trúc của tòa lâu đài cổ Ba Lan này mang đậm nét đẹp kiến trúc Gothique thời xưa. Chính vì vậy, nếu bạn muốn tìm hiểu về kiến trúc Gothique thì lâu đài Malbork sẽ là điểm đến tuyệt vời dành cho hành trình khám phá của bạn.
Rất nhiều du khách muốn ghé tới tòa lâu đài cổ kính Ba Lan này để tham quan vãn cảnh
Trước kia tòa lâu đài cổ kính này có tên gọi là Marienburg hay còn gọi là lâu đài Maria Đức Trinh Nữ nhưng đến năm 1945, sau khi Ba Lan sở hữu được tòa lâu đài này thì đã đổi tên thành lâu đài Malbork như hiện nay.
Quang cảnh xung quanh tòa lâu đài Ba Lan này rất bình yên và tĩnh lặng
Tòa lâu đài Malbork Ba Lan có tổng diện tích là 143.591m2 nên nơi đây được xem là tòa lâu đài lớn nhất thế giới hiện nay. Từ thủ đô Vacsava tới đây khoảng 315km tuy không quá xa nhưng đường đi lại không có nhiều đường cao tốc chạy thẳng. Do đó, để có thể tới Malbork tham quan và khám phá, du khách sẽ phải mất rất nhiều thời gian di chuyển. Tuy nhiên chỉ cần đến được tòa lâu đài này bạn sẽ hiểu tại sao nhiều người dù gặp khó khăn trong việc đi lại và di chuyển nhưng họ vẫn muốn được một lần tận mắt chiêm ngưỡng vẻ đẹp của tòa lâu đài Malbork sừng sừng và hiên ngang.
Không gian tòa lâu đài rất rộng để du khách có thể tham quan và trải nghiệm
Trước kia, người Đức đã đặt hàng tòa lâu đài này và cho tới ngày nay với vẻ đẹp trường tồn cùng thời gian của mình, Malbork đã được Unesco công nhận là di sản văn hóa thế giới vào năm 1997. Trải qua bao nhiêu thăng trầm và biến cố, tòa lâu đài này vẫn giữ được nguyên vẹn dáng vẻ nguy nga và tráng lệ của mình. Chính vì vậy, địa điểm du lịch Ba Lan này ngày càng trở nên thu hút du khách quốc tế ghé thăm.
Tương truyền rằng xưa kia tòa lâu đài này chính là nơi khắc ghi tình cảm anh em gắn kết của các chiến binh hiệp sĩ German thời xưa. Họ đã cùng nhau vào sinh ra tử. và chính tấm lòng trung thành sắc son đó đã tạo dựng nên một tượng đài bất diệt như ngày nay.
Lâu đài Malbork l là một trong những điểm đến nổi tiếng của Ba Lan
Nhiều du khách đã chọn lâu đài Malbork Ba Lan làm điểm dừng trong chuyến đi du lịch khám phá tỉnh Pomeranian của mình. Bởi Malbork là hiện thân rõ nét nhất cho lối kiến trúc cổ xưa gothic đặc trưng. Do đó, nơi đây luôn là điểm đến yêu thích dành cho những ai muốn khám phá và tìm hiểu về kiến trúc thời trung cổ của châu Âu.
Khi đặt chân tới Malbork tham quan, điều khiến du khách cảm thấy ấn tượng nhất đó chính là cách thiết kế và bài trí không gian bên trong của tòa lâu đài. Đặc biệt là ở khu vực gian bếp với sắc đỏ ấm áp của các viên gạch thời xưa. Mọi thứ tại đây đều được bài trí một cách độc đáo và ấn tượng. Chính vì vậy, mỗi một góc của tòa lâu đài đều là một điểm cuốn hút riêng để du khách khám phá.
Tới Malbork tham quan du khách sẽ cảm thấy rất thích thú bởi khung cảnh bình yên, tĩnh lặng
Nói như vậy chắc hẳn nhiều người có thể hình dung ra vẻ đẹp cổ kính và cuốn hút của nơi đây. Do đó, nếu có dịp đi du lịch Ba Lan, bạn đừng quên dành thời gian ghé thăm tòa lâu đài lớn nhất thế giới này nhé! Tòa lâu đài Malbork Ba Lan chắc chắn sẽ là một điểm đến tuyệt vời dành cho những ai khi muốn khám phá về nét đẹp cổ xưa của châu Âu.
Huê Vũ ( tổng hợp) - luhanhvietnam.com.vn
Ảnh: Internet & Instagram
Xem thêm: Mê mẩn với hệ sinh thái đa dạng tại vườn quốc gia Côn Đảo
Thánh địa Mỹ Sơn thuộc xã Duy Phú, huyện Duy Xuyên, tỉnh Quảng Nam, cách thành phố Đà Nẵng khoảng 69 km và gần thành cổ Trà Kiệu, bao gồm nhiều đền đài Chăm Pa, trong một thung lũng đường kính khoảng 2 km, bao quanh bởi đồi núi. Đây từng là nơi tổ chức cúng tế của vương triều Chăm Pa. Thánh địa Mỹ Sơn được coi là một trong những trung tâm đền đài chính của Ấn Độ giáo ở khu vực Đông Nam Á và là di sản duy nhất của thể loại này tại Việt Nam. Thông thường người ta hay so sánh Thánh địa này với các tổ hợp đền đài chính khác ở Đông Nam Á như Borobudur (Java, Indonesia), Pagan (Myanmar), Wat Phou (Lào), Angkor Wat (Campuchia) và Prasat Hin Phimai (Thái Lan). Từ năm 1999, Thánh địa Mỹ Sơn đã được UNESCO chọn là một trong các di sản thế giới tân thời và hiện đại tại phiên họp thứ 23 của Ủy ban di sản thế giới theo tiêu chuẩn C (II) như là một ví dụ điển hình về trao đổi văn hoá và theo tiêu chuẩn C (III) như là bằng chứng duy nhất của nền văn minh châu Á đã biến mất. Hiện nay, nơi đây đã được thủ tướng chính phủ Việt Nam đưa vào danh sách xếp hạng 23 di tích quốc gia đặc biệt quan trọng.
Năm 1592, sau khi đánh bật nhà Mạc khỏi Thăng Long, Nguyễn Quyện bèn dâng Trịnh Tùng kế sách san phẳng thành lũy, sông hào do nhà Mạc đào đắp. Thăng Long khi ấy trở thành Kinh đô độc nhất vô nhị trên thế giới thời bấy giờ. Bất kỳ kinh đô của nước nào khi ấy cũng đều được bảo vệ bởi những vòng thành và hệ thống hào. Vì thế, các nhà sử học cho rằng, kế sách của Nguyễn Quyện, bề ngoài là chống nhà Mạc đến cùng, nhưng thực chất lại ngầm giúp nhà Mạc có điều kiện dễ dàng hơn khi muốn lấy lại Thăng Long. Tuy vậy, trong suốt 157 năm Thăng Long không được bảo vệ theo lối “tam trùng thành quách”, nhà Mạc cũng không thể lấy lại được vương quyền. Ngôi báu vẫn thuộc về nhà Lê, với sự chia sẻ quyền lực của chúa Trịnh.
Hát bóng rỗi là loại hình nghệ thuật tổng hợp có chức năng thực hành nghi lễ tại cơ sở tín ngưỡng nữ thần ở Nam Bộ. Trong cuốn Gia Định thành thông chỉ của Trịnh Hoài Đức biên soạn đầu thế kỷ XIX có đề cập tới thói quen: “tin việc đồng bóng, kính trọng nữ thần như bà Chúa Ngọc, bà Chúa Động; quen gọi các phu nhân tôn quý bằng bà: bà Thủy Long, bà Hỏa Tình, cô Hồng, cô Hạnh…” (1) của người Gia Định. Còn sách Đại Nam nhất thống chí viết: ở tỉnh Định Tường thường “hay dùng cô đồng mùa hát, lấy làm vui thích”. (2)