Năm 1995 được Unesco công nhận đảo Phục Sinh là Di sản thế giới. Nổi tiếng thế giới với gần 900 bức tượng Moai khổng lồ nằm rải rác quanh đảo. Đảo thu hút rất nhiều du khách yêu thích khám phá, tìm tòi và bị hấp dẫn bởi nền văn minh cổ xưa của Nam Mỹ.
Những bức tượng Moai do tộc người Rapa Nui cổ tạo ra từ tro của núi lửa và dựng lên có trọng lượng lên đến 270 tấn, chiều cao từ 3m-21m. Moai được sắp xếp, bố trí một cách khoa học và mỹ thuật rải rác trên khắp đảo. Người Rapa Nui đã sống tách biệt với thế giới và biến mất hoàn toàn bí ẩn vào thập niên 1860 bỏ lại một số công trình còn dang dở.
Trước đây, người ta vẫn tin rằng Moai chỉ có phần đầu với một số bức tượng được đội mũ và thêm phần vai. Tuy nhiên, các nhà khảo cổ học đã phát hiện phần thân chìm của những bức tượng được chôn vùi dưới lòng đất có những dòng chữ trạm khắc như một bức tranh đá. Đây là dấu tích quan trọng chứa đựng nhiều bí ẩn về nền văn minh trên hòn đảo này.
Xung quanh vấn đề vì sao người Rapa Nui có thể điêu khắc được những bức tượng với kích thước và trọng lượng khổng lồ. Cùng cách di chuyển chúng đặt khắp nơi trên đảo vẫn chưa có ai lý giải được. Đây vẫn là câu hỏi làm đau đầu những nhà khoa học.
Trước khi được biết tới với tên đảo Phục Sinh, hòn đảo này còn được gọi là “Te Pito o Te henua” – Cái rốn của trái đất. Những cái tên này bắt nguồn từ một hòn đá với hình tròn hoàn hảo, bề mặt nhẵn và phát ra từ tính rất mạnh khiến mọi la bàn đều không hoạt động khi đặt gần.
Nguồn: dulichhoanmy.com
Hoàng Việt nhất thống dư địa chí của Lê Quang Định là sách thông chí đầu tiên thời nhà Nguyễn, nhưng nội dung sách này chủ yếu ghi chép lộ trình cũng như sách Toản tu Thiên Nam tứ chí lộ đồ thư của Đỗ Công Đạo, điểm khác là Địa dư chí không có bản đồ đính kèm như Lộ đồ thư, tuy nhiên phong phú hơn vì ngoài đường thiên lý chạy suốt từ Bắc đến Nam tận cùng của đất nước trong phần gọi là Dịch lộ, còn có những đường lưu hành trong mỗi dinh trấn (liên huyện, liên xã) trong phần gọi là Thực lục.
Giáo dục gia đình là cần thiết, rất quan trọng trong việc hình thành nhân cách của con cái, "dạy con nên người". Nhưng vẫn chưa đủ điều kiện, nếu không có sự giáo dục của tập thể. Tập thể ở đây là khối cộng đồng xã hội, là làng xã nơi mình sinh sống, là quê hương đất nước, nói rộng ra là cả sự giao lưu quốc tế vì con người hiện nay đã tiếp thu nền văn hóa rất rộng lớn, phần nào chịu tác động của sự giáo dục chung đó.
Nếu kinh đô Thăng Long xưa từ trong cung phủ đã có một lối hát cửa quyền có nguồn gốc dân gian - Hát cửa đình phát tán thành một thành phần cổ truyền chuyên nghiệp là hát Ả đào vẫn thịnh đạt dưới thời vua Lê chúa Trịnh, thì kinh đô Phú Xuân sau này, hoặc là đã từ trong dinh phủ của các chúa Nguyễn ở Đàng Trong phát tán thành một lối gọi là Ca Huế (gồm cả ca và đàn). Vậy cũng có thể gọi Ca Huế là một lối hát Ả đào của người Huế, một lối chơi của các ông hoàng bà chúa xét trên quan điểm tiếp biến trong tiến trình của một lối hát truyền thống và tiến trình lịch sử từ Thăng Long đến Phú Xuân-Huế...