Năm 1995 được Unesco công nhận đảo Phục Sinh là Di sản thế giới. Nổi tiếng thế giới với gần 900 bức tượng Moai khổng lồ nằm rải rác quanh đảo. Đảo thu hút rất nhiều du khách yêu thích khám phá, tìm tòi và bị hấp dẫn bởi nền văn minh cổ xưa của Nam Mỹ.

Những bức tượng Moai do tộc người Rapa Nui cổ tạo ra từ tro của núi lửa và dựng lên có trọng lượng lên đến 270 tấn, chiều cao từ 3m-21m. Moai được sắp xếp, bố trí một cách khoa học và mỹ thuật rải rác trên khắp đảo. Người Rapa Nui đã sống tách biệt với thế giới và biến mất hoàn toàn bí ẩn vào thập niên 1860 bỏ lại một số công trình còn dang dở.
Trước đây, người ta vẫn tin rằng Moai chỉ có phần đầu với một số bức tượng được đội mũ và thêm phần vai. Tuy nhiên, các nhà khảo cổ học đã phát hiện phần thân chìm của những bức tượng được chôn vùi dưới lòng đất có những dòng chữ trạm khắc như một bức tranh đá. Đây là dấu tích quan trọng chứa đựng nhiều bí ẩn về nền văn minh trên hòn đảo này.

Xung quanh vấn đề vì sao người Rapa Nui có thể điêu khắc được những bức tượng với kích thước và trọng lượng khổng lồ. Cùng cách di chuyển chúng đặt khắp nơi trên đảo vẫn chưa có ai lý giải được. Đây vẫn là câu hỏi làm đau đầu những nhà khoa học.
Trước khi được biết tới với tên đảo Phục Sinh, hòn đảo này còn được gọi là “Te Pito o Te henua” – Cái rốn của trái đất. Những cái tên này bắt nguồn từ một hòn đá với hình tròn hoàn hảo, bề mặt nhẵn và phát ra từ tính rất mạnh khiến mọi la bàn đều không hoạt động khi đặt gần.

Nguồn: dulichhoanmy.com
Đảo Cồn Cỏ được mệnh danh là thiên đường hoang sơ của Quảng Trị. Nơi đây sở hữu vẻ đẹp thanh bình, thơ mộng, thu hút rất nhiều du khách đổ về.
Phong cảnh các miền quê Vương quốc Anh luôn có sức hấp dẫn đặc biệt đối với các du khách, đặc biệt là những ngôi làng thơ mộng với những nếp nhà xinh xắn mang lại cảm giác yên bình rất lạ.
Năm 1592, sau khi đánh bật nhà Mạc khỏi Thăng Long, Nguyễn Quyện bèn dâng Trịnh Tùng kế sách san phẳng thành lũy, sông hào do nhà Mạc đào đắp. Thăng Long khi ấy trở thành Kinh đô độc nhất vô nhị trên thế giới thời bấy giờ. Bất kỳ kinh đô của nước nào khi ấy cũng đều được bảo vệ bởi những vòng thành và hệ thống hào. Vì thế, các nhà sử học cho rằng, kế sách của Nguyễn Quyện, bề ngoài là chống nhà Mạc đến cùng, nhưng thực chất lại ngầm giúp nhà Mạc có điều kiện dễ dàng hơn khi muốn lấy lại Thăng Long. Tuy vậy, trong suốt 157 năm Thăng Long không được bảo vệ theo lối “tam trùng thành quách”, nhà Mạc cũng không thể lấy lại được vương quyền. Ngôi báu vẫn thuộc về nhà Lê, với sự chia sẻ quyền lực của chúa Trịnh.