
Về độ rộng, sông Amazon rộng hơn 9,5km vào mùa khô và hơn 38km vào mùa mưa. Cho đến nay, Amazon là con sông rộng lớn nhất hành tinh. Tuy vậy, chiều rộng không phải là đặc điểm nhận dạng của một dòng sông.
Trên thực tế, sông Hualai ở Trung Quốc hẹp đến mức bạn có thể dễ dàng bước qua hai bờ. Hualai nằm ở cao nguyên Nội Mông với chiều dài hơn 17km nhưng chiều rộng trung bình chỉ vẻn vẹn 15cm. Ở đoạn hẹp nhất, nó chỉ rộng 4cm.

Thật khó tin rằng một con sông giống Hualai thực sự tồn tại. Tuy nhiên, theo các chuyên gia Trung Quốc, sông Hualai chảy qua đồng cỏ Gongger ít nhất 10.000 năm nay.
Rõ ràng, nó bắt nguồn từ một con suối ngầm và chảy vào hồ Dalai Nur trong khu bảo tồn thiên nhiên Hexigten. Mặc dù một số người sẽ nói rằng Hualai quá hẹp để có thể được coi là một con sông, nhưng thực tế là kích thước không phải là yếu tố phân biệt giữa sông, suối và lạch.

Hualai là một dòng nước chảy đều đặn quanh năm và nó có tất cả các yếu tố đặc trưng của một con sông, chẳng hạn như lưu vực được xác định rõ ràng, đồng cỏ ngập nước… Độ sâu của Hualai là 50cm.
Hualai còn được gọi là sông Cầu Sách dựa theo câu chuyện dân gian kể về một cậu học trò nhỏ. Cậu bé bị vấp ngã khi lội qua sông, đánh rơi quyển sách ngay tại một trong những đoạn hẹp nhất. Cuốn sách đã trở thành cây cầu giúp đàn kiến băng qua sông. Và cái tên sông Cầu Sách ra đời vì lẽ đó.
Hoàng Trang/Báo Tin tức (theo Oddity Central)
Xem thêm: Lịch sử Bà Nà
Các cánh đồng điện gió là biểu tượng cho công nghiệp năng lượng sạch. Với các tín đồ du lịch, đây là điểm check-in không nên bỏ lỡ trong các chuyến đi.
Về mục “Đền tiên y”(1), sách Đại Nam nhất thống chí, bản dịch (Tập 1) của Viện Sử học, xuất bản các năm 1969 (Nxb KHXH. Hà Nội, tr. 66), 1992 (Nxb Thuận Hóa. Huế, tr. 75), 2006 (Nxb Thuận Hóa. Huế, tr. 88) đều ghi nhận: “Ở phường Ninh Viễn trong kinh thành, đầu niên hiệu Gia Long, đền ở phường Dưỡng Sinh. Năm Minh Mệnh dời đến xã Yên Ninh về phía tây, ngoài kinh thành
Tế Giao là cuộc lễ tế trời đất, có nguồn gốc từ văn hóa Trung Hoa cổ đại rồi lan truyền sang một số nước trong khu vực. “Giao” là vùng đất bên ngoài kinh thành, người xưa cử hành lễ tế trời ở Nam Giao vào ngày đông chỉ và tế đất ở Bắc Giao vào ngày hạ chí. (Lý Hồng Phúc (biên tập), Khang Hy tự điển, Hán ngữ đại từ diễn xuất bản xã, Thượng Hải, 2005, tr. 1257). Tế Giao được thực hành theo quan niệm và nghi thức Khổng giáo, trong đó, vua được xem là “thiên tử”, đại diện dân để cúng tế trời đất và cầu xin được ban cho phong điều vũ thuận, quốc thái dân an. Ở Việt Nam, Tế Giao được tiếp thu và thực hành lần đầu tiên dưới thời Lý (1010-1225). Chỉ riêng thời Trần không cử hành lễ Tế Giao, các triều đại quân chủ Việt Nam còn lại đều coi đây là đại lễ và cử hành nghi lễ một cách trọng thế. Cách thức Tế Giao thay đổi ít nhiều theo từng triều đại, khi thì phân tế, khi thì hợp tế cả trời và đất ở Nam Giao. Cuộc lễ phản ánh một cách đầy đủ những quan niệm, tư tưởng, các giá trị văn hóa nghệ thuật đặc trưng của cung đình Việt Nam trong lịch sử.