Trung tâm khảo cứu và biên soạn
Địa chí Việt Nam
Chào mừng đến với website Trung tâm khảo cứu và biên soạn Địa chí Việt Nam.

Bí ẩn ngôi chùa cổ sừng sững giữa con sông dài nhất Trung Quốc

14/05/202448

Nhờ thiết kế tinh tế và vững chắc, ngôi chùa giữa lòng con sông dài nhất Trung Quốc vẫn đứng vững dù hứng chịu vô số trận đại hồng thủy suốt hàng trăm năm qua.

Quan Âm Các hay còn có cái tên khác là đền Long Bàn, là ngôi chùa tọa lạc giữa đoạn sông Trường Giang chảy qua thành phố Ngạc Châu ở tỉnh Hồ Bắc (Trung Quốc). Đây được xem là một trong những công trình vững chắc nhất ở Trung Quốc khi vẫn trụ vững giữa dòng nước chảy xiết của con sông dài nhất đất nước tỷ dân suốt hơn 700 năm qua.

Theo ghi chép, tiền thân của Quan Âm Các là một ngôi chùa thờ Bồ Tát giữa lòng sông Trường Giang được xây dựng vào thời nhà Tống và được nâng cấp, tu sửa lần đầu tiên vào vào năm nhà Nguyên thứ 5 (1345).

Ngôi chùa từng bị phá hủy hoàn toàn vào năm Gia Tĩnh thứ sáu của nhà Minh (1527), sau đó được huyện lệnh Hứa Sắc Khanh xây dựng lại với quy mô lớn hơn, có thêm đình Quan Âm và lầu Thuần Dương. Ngôi chùa một lần nữa được tu sửa và gia cố vào năm Đồng Trị thứ 3 của nhà Thanh (1864) và tồn tại cho tới ngày nay.

Ngôi chùa rộng 300 m2 với chiều dài 24 m, chiều rộng 10 m và chiều cao 14 m, gồm 2 tầng chính với nhiều cửa nhỏ được sơn màu trắng và phần mái ngói phủ rêu phong.

Bà Hoàng Tuyết Cầm, chuyên viên Phòng Quản lý Văn hóa của Bảo tàng Thành phố Ngạc Châu, cho biết Quan Âm Các được xây dựng trên một phần móng vững chắc, được gọi là khối đá Long Bàn. Bên cạnh đó, phía trước ngôi chùa có một bức tường rào hình vòng cung bảo vệ. Hình dáng vòng cung của bức tường sẽ điều tiết dòng chảy và làm giảm lực nước, giữ cho kiến trúc phía sau bức tường chịu một trọng lực nhỏ hơn rất nhiều.

Chính vì vậy mà hàng trăm năm qua, ngôi chùa vẫn đứng vững dù hứng chịu vô số trận đại hồng thủy. Đặc biệt phải kể đến trận đại hồng thủy năm 1998 hay năm 1954 trên sông Trường Giang, khoảng 30.000 người thiệt mạng. Kinh khủng hơn còn có những trận ngập lụt kỷ lục diễn ra năm 1911 cướp đi sinh mạng của khoảng 100.000 người.

Khi nước lũ ập đến, ngôi chùa sẽ bị nước tràn vào, chỉ còn lại những ô cửa sổ cao tầng lộ ra bên ngoài. Chỉ đến khi mùa khô, mực nước sông thấp thì toàn bộ ngôi chùa lại hiện ra và đứng sừng sững giữa lòng sông.

Năm 2006, Quán Âm Các được công bố là di sản văn hóa trọng điểm quốc gia Trung Quốc. Tuy nhiên, vì vị trí đặc thù nên Quan Âm Các không mở cửa đón khách tham quan. Dù vậy, nhiều người tìm đến tận nơi để chiêm ngưỡng công trình độc đáo này.

Theo Hoa Vũ/VTCnews

VTCnews

Xem thêm: Rạn Nam Ô - Thiên đường được tạo nên từ đá

Các bài viết khác

Xem thêm
Nguồn: Internet
Gia phả30/07/2023

Hồ sơ về đội trưởng thủy quân Lương Văn Thành, hy sinh tại vùng biển Phú Yên khi chiến đấu với Phỉ Thanh năm 1864, Nghiên cứu và Phát triển, số 6 (77). 2009

Trong chuyến đi điền dã để sưu tầm tư liệu về Phù quận công Lương Văn Chánh, người đã có công khai hoang lập ấp tỉnh Phú Yên ngày nay, chúng tôi đã tiếp cận được tư liệu về một hậu duệ của ông, đó là Đội trưởng thủy quân Lương Văn Thành, hy sinh tại Ghềnh Bà, tấn Cù Mông vào năm 1864 và đã được vua Tự Đức sắc phong Hiệu trung kỵ úy, Chánh đội trưởng tinh binh. Sắc đề ngày 27 tháng 10 năm Tự Đức thứ 17 (1864).

Đôi nét về sự hình thành làng xã ở Khánh Hòa từ 1653 đến đầu thế kỷ XX
Địa chí14/06/2023

Đôi nét về sự hình thành làng xã ở Khánh Hòa từ 1653 đến đầu thế kỷ XX

Khác với sự hình thành làng xã ở miền Bắc, làng của người Việt ở Khánh Hòa hình thành trong một bối cảnh khá đặc biệt, gắn liền với những sự kiện lịch sử quan trọng của dân tộc, cụ thể là thời kỳ Nam tiến của người Việt.

Dư địa chí một số giá trị tiêu biểu
Địa chí14/06/2023

Dư địa chí một số giá trị tiêu biểu

(Consonkiepbac.org.vn) - Khi Lê Thái Tổ mất, Nguyễn Trãi bị gièm pha phải về ở ẩn tại Côn Sơn nhưng tấm lòng ông vẫn không quên việc nước. Sau khi Lê Thái Tông lên ngôi, ông lại được mời ra làm quan và được giao viết bộ Quốc thư bảo huấn, trong đó có Dư địa chí như là cuốn sách giáo khoa nhằm dạy cho nhà vua hiểu biết về đất nước, con người và các đặc sản của từng địa phương. Sách soạn xong, Nguyễn Trãi dâng lên, nhà vua rất tâm đắc, sai thợ khắc ván in để phổ biến.